Sư ông và một người khách bộ hành đi chung đường. Tới một bờ suối nọ, họ gặp một cô gái đứng mãi không dám lội qua vì nước quá sâu. Cô gái tỏ ý nhờ 2 người giúp cô qua suối. Người khách bộ hành còn chần chừ tìm cách thì Sư ông đã cúi xuống cõng cô gái qua suối.
Người khách bộ hành thắc mắc lắm nhưng không nói gì, rồi họ lại lên đường đi tiếp. Được 2 ngày sau, người khách bộ hành không nhịn được bèn hỏi sư ông:
Thưa sư ông! Nam nữ thụ thụ bất thân, tôi không phải là người tu hành mà còn ngần ngại việc cõng một cô gái trẻ. Vậy tại sao một người tu hành như Sư ông lại dám cõng một cô gái trên lưng mình?
Tôi đã bỏ cô gái đó khỏi lưng mình ngay từ khi sang tới bờ bên kia suối, còn ông tận sau hai ngày vẫn chưa bỏ được gánh nặng đó khỏi đầu mình. - Sư ông cười đáp